Tất cả các loại vaccin hiện có đang miễn nhiễm hoàn toàn với virus tai xanh. Sự thật này đã được báo chí, dẫn lời các chuyên gia thú y, các nhà khoa học, nói tới quá nhiều lần. Nhưng đến khi Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn (NN và PTNT) Cao Đức Phát thừa nhận thì câu chuyện vaccin vô hiệu còn mang một hàm ý khác. Ông Phát thừa nhận: “Gần như chúng ta đang sử dụng tay không. Chúng ta chỉ biết có hô hào, chỉ có một ít thuốc sát trùng với vôi bột!”

21 tỉnh đã có dịch tai xanh với 121 ngàn con nhiễm dịch, phá kỷ lục 20 tỉnh của đợt đại dịch- đại hại năm 2008. Các ổ dịch nối nhau bùng phát. Lợn ở miền Bắc, lây sang heo ở miền Nam, rồi virus từ miền Nam, quay lại miền Trung và lan ra miền Bắc. Tại Tiền Giang, dịch tai xanh lây nhiễm tới con lợn thứ 49.000. Có vẻ như đàn lợn của Tiền Giang sẽ bị quét sạch sẽ từ những con virus mà nông dân không thể nhìn thấy bằng mắt thường khi mỗi ngày bình quân lại có thêm 1.000 con heo nhiễm bệnh. Chỉ tính riêng số heo bị chôn vôi bột, thường chỉ chiếm 40% số heo nhiễm bệnh, thiệt hại tại Tiền Giang đã vào khoảng 400 tỷ đồng. Tại Hậu Giang, tỉnh đang xem xét để công bố dịch trên địa bàn toàn tỉnh cho dù từ đầu dịch Hậu Giang đã chỉ đạo tiêu diệt ngay những con heo có dấu hiệu dịch mà không cần xét nghiệm…Mặc dù được cảnh báo virus có thể phát tán ra môi trường theo đường vận chuyển lợn bệnh, dù chúng sống hay chết, theo đường nước, “đường ruồi”, “đường người”, thậm chí chúng có thể theo gió đi xa đến 3 km…tuy nhiên, tình trạng điển hình tại các vùng dịch nói riêng và tại nông thôn nói chung là ô nhiễm nghiêm trọng. Ô nhiễm đến mức “tình trạng Hải Dương” đã trở thành một thuật ngữ mới chỉ mức độ ô nhiễm nghiêm trọng từ dịch tai xanh: Xác lợn chết nổi lều bều khắp các nguồn nước. Mùi hôi thối và ruồi nhặng nồng nặc. Cảnh đêm đêm các tay “bảy đáp” đào xác heo chết bán cho những người chế biến thực phẩm. Và, vì mất điện, virus tai xanh không hề được tẩy rửa, bu bám hàng ngày cuộc sống của người dân. Đáng nói là “tình trạng Hải Dương” giờ đã phổ biến khắp nông thôn 3 miền, lây lan còn nhanh hơn dịch bệnh.

Biện pháp mà Bộ NN và PTNT hiện đang áp dụng vẫn là hô hào các địa phương kiên quyết dập lợn ốm với các khẩu hiệu “Cương quyết với tinh thần cao nhất”, “Không nên thụ đồng ngồi đợi dịch đến mới căng sức ra chống”… cùng với các biện pháp “Đẩy mạnh tuyên truyền”, “Kiểm soát giết mổ”, “Ngăn chặn vận chuyển”… Đây có thể nói là biện pháp áp dụng cho bất cứ loại dịch bệnh nào, trừ biện pháp kiểm soát giết mổ áp dụng cho bệnh dịch trên người. Đây là biện pháp đã từng được áp dụng từ khi virus tai xanh xâm nhập Việt Nam tháng 3-2007 và thực tế suốt 4 năm qua cho thấy hô hào, đấu tranh, kiên quyết dù với tinh thần cao cỡ nào cũng chẳng động được tới lông chân con virus. Và đây rõ ràng là không phải là biện pháp dập dịch mà chỉ là phương thức để dịch không lây quá nhanh, không trực tiếp giết chết những con heo cuối cùng và gián tiếp làm cho đời sống nông dân lâm vào cảnh nghèo đói.

Ấy vậy mà có quan chức của Bộ NN và PTNT vẫn khuyên dân chúng cứ tiếp tục ăn thịt lợn như bình thường!!

Dẫu sao, việc quan chức Bộ Nông nghiệp thừa nhận sự bất lực cũng có ý nghĩa tích cực. Thôi thì nhờ đó nông dân cũng biết để khỏi vay mượn tiền mua vaccin về tiêm. Hóa ra từ 4 năm nay, nông dân vẫn đang chữa bệnh một cách tuyệt vọng cho những con heo tài sản của mình.

Báo SGTT dẫn lời PGĐ Trung tâm chẩn đoán thú y Trung ương Nguyễn Tùng nói rằng: “Đến thời điểm này, chưa có loại vaccine nào trị virus heo tai xanh. Nghĩa là, người dân tự ý mua vaccine ở đâu đó tiêm thì heo vẫn cứ chết. Cục Thú y không có khuyến cáo nào về sử dụng vaccine. Trên thế giới cũng khuyến cáo sử dụng vaccine tai xanh không mang lại hiệu quả”. Cục trưởng Cục Thú y Hoàng Văn Năm cho rằng: “Đến con người quan trọng như vậy mà chúng ta cũng chưa sản xuất ra vaccine phòng chống bệnh HIV nữa là heo…”. Nhưng việc không có vaccin, trên phạm vi toàn thế giới, có phải là cách để giải thích cho sự bó tay của ngành nông nghiệp trước sự lây lan khủng khiếp của dịch bệnh? Và liệu nông dân 21 tỉnh, (chắc chắn đây chưa phải con số cuối cùng), có thể dập dịch với chỉ các biện pháp chỉ tay và hô hào quyết tâm?

Chẳng lẽ, Bộ NN và PTNT bế tắc hoàn toàn trong việc tìm ra các giải pháp hữu hiệu ngăn chặn những con virus đang tàn phá cả nền kinh tế nước ta. Sự bất lực là có thật, những thiệt hại hàng nghìn tỷ đồng liên quan đến bệnh dịch là có thật.

Anh Đào

Đại đoàn kết

Advertisements